Tứ hợp viện Uy Hải

Thiết kế dự án này không phải là sự sao chép đơn giản kiểu tứ hợp viện truyền thống, mà là nỗ lực tìm lại sự tĩnh lặng và trật tự của “thiên nhân hợp nhất” trong triết lý cư trú phương Đông, giữa sự ồn ào náo nhiệt của đô thị đương đại, thông qua tái cấu trúc không gian và chuyển diễn ý cảnh. Chúng tôi giải cấu trúc “tứ hợp viện” thành một biểu tượng tinh thần – cảm giác an toàn do sự vây bọc mang lại, cảm giác lễ tự của bố cục đối xứng qua trục trung tâm, và sự thông thoáng do mượn cảnh từ thiên nhiên – và tiêm chúng vào câu lạc bộ đa năng này. Thiết kế nhằm khám phá mối quan hệ cộng sinh giữa mạch nguồn văn hóa truyền thống và lối sống hiện đại, lấy triết lý thiết kế “lòng dạ khiêm tốn như hang, đạo lớn vô hình”, sử dụng chất liệu và ánh sáng bóng đổ hiện đại để viết lại chương thời đại cho những cuộc tao ngộ thanh lịch phương Đông.

Sự khởi đầu của trình tự không gian, thiết kế không sử dụng bức tường ảnh truyền thống, mà kết hợp lưới kim loại bán thông thoáng với cửa hình trăng tròn. Cách xử lý “ngăn mà không cắt” này vừa giữ được thú vị “ẩn tàng” trong thẩm mỹ phương Đông, vừa đưa vào tính lưu động của không gian hiện đại. Hoa văn ghép đá cẩm thạch trên sàn và lưới gỗ trên trần tạo thành sự hô ứng giữa trời và đất, dẫn dắt du khách hoàn thành sự chuyển đổi tâm cảnh trong quá trình di chuyển, từ bồn chồn trở về tĩnh lặng.

Là không gian giao tiếp xã hội trung tâm của câu lạc bộ, nơi đây giữ lại cấu trúc thông tầng cao của tứ hợp viện, nhưng từ bỏ những đường nét chạm khắc cầu kỳ. Cấu trúc dầm gỗ màu sẫm lộ thiên được đơn giản hóa thành các đường nét hình học, tạo sự tương phản hư – thực với cửa sổ kính lớn suốt từ trần đến sàn. Bố cục nội thất sử dụng kiểu vây quanh, giống như bố cục sân trong của tứ hợp viện. Sự kết hợp giữa ghế sofa vải màu kem và khung gỗ màu sẫm đáp ứng được sự thoải mái của giao tiếp hiện đại, đồng thời ẩn dụ về sự trang trọng của phong cách đón khách truyền thống.

Đây là sự mang tải cụ thể của tinh thần “tao ngộ thanh lịch”. Thiết kế lưới gỗ dạng sóng trên trần phòng ăn như những mái hiên đang chảy, phá vỡ sự đơn điệu của không gian vuông vức. Phòng trà nhấn mạnh hơn vào “thiền ý”, thông qua ô cửa tạo cảnh hình tròn để đóng khung “khô sơn thủy” hoặc cây xanh bên ngoài, đưa cảnh quan thiên nhiên vào bên trong, tạo ra ý cảnh “người ngồi trong tranh”.

Kết quả cuối cùng mà dự án này mang lại không chỉ là một câu lạc bộ theo nghĩa vật lý, mà còn là một nơi trú ngụ tinh thần. Nó cố gắng tìm kiếm một điểm cân bằng hoàn hảo giữa nhịp sống nhanh của hiện đại và triết lý chậm của mạch nguồn văn hóa truyền thống, để mỗi người ghé thăm nơi đây đều có thể lắng nghe được tiếng vọng của lịch sử, và nhìn thấy những nét sắc bén của thời đương đại.